Page 27

học hết tiểu học rồi trung học. Tôi có những thằng bạn nhớ đời với những kỷ niệm đầy ắp mà tôi vẫn mang theo làm hành trang cho đến ngày hôm nay. Tôi vẫn nhớ từng tên, từng khuôn mặt, từng tính tình của mỗi đứa, nhớ như in vào đầu. Cũng chỗ này đây nơi tôi đang ngồi, mấy chục năm về trước tôi cũng ngồi ở đây với tụi nó, bây giờ những thằng bạn của tôi ở đâu mà sao thấy nghìn trùng xa cách. Sau cơn chuyển mình của đất nước, bạn bè tôi đã từ từ lầm lũi ra đi. Có còn đứa nào ở lại đây không? Để tôi đuợc gặp lại ôm tụi nó vào lòng, nhắc nhở lại chuyện xa xưa. Lòng tôi trùng xuống chưa bao giời tôi cảm thấy cô đơn như ngày hôm nay. Con đường Duy Tân (nay gọi là Trần Phú) chạy dài theo bờ biển với những cao ốc mọc lên như nấm, cái này nằm sát với cái kia, cái cao cái thấp vô trật tự, không theo một quy luật nào của mỹ thuật. Tôi đã gần như không thể nhận ra con đường cũ, nơi ngày xưa tôi đã từng đi dạo qua đây bao nhiêu lần mỗi buổi tối sau khi ăn cơm xong. Nếu có giả dụ như đặt con đường đó vào một nơi nào khác, chưa chắc tôi đã nhận ra. Nha Trang đã thật sự đã biến dạng, đã thoát mình, lột hình hài để đánh mất cái bình an của một thành phố nằm ven biển được bao bọc bởi sông và núi, đánh mất cái êm ả của một buổi chiều ngồi trên bãi cát trắng nghe gíó từ đại dương thổi vào mát rời rợi, và đánh mất luôn cái yên lành của buổi sáng dậy sớm đi tắm biển để hưởng những làn sóng mát lạnh của ban mai vỗ lăng tăng vào da thịt mình. Tất cả đã đổi thay, những căn nhà xưa nay đã không còn nữa, thay vào đó là một dẫy khách sạn sang trọng lòe loẹt như một cô gái quê mùa dư tiền mua son phấn mà không biết xử dụng và sau lưng cái hoàng tráng đó là những cuộc sống lam lũ của những người dân vật vã kiếm cơm manh áo từng ngày, là những căn nhà lá rách nát tả tơi che chở những con người kém may mắn. Tôi rời quê hương ngày ấy thật âm thầm và hôm nay tôi trở về cũng trong vắng lặng cô liêu, hình như tất cả đối với tôi đều xa lạ, đều đổi thay, chỉ trừ một dòng sông. Sông Nha Trang hay còn gọi là sông Cái, từ thượng lưu đổ ra Cửa Lớn. Dòng sông êm đềm trôi lững lờ vẫn ngàn đời in bóng Tháp Bà cổ kính và cây cầu Xóm Bóng mấy nhịp im lìm bắc qua, tôi nhận ra cảnh vật ở đây không đổi thay và hình như đang chờ bước chân tôi về.

Người đi như suối qua rừng vắng Cả một dòng sông đứng lại chờ . (Cả Một Giòng Sông Đứng Lại Chờ, Trần Mộng Tú ) Nơi đây, dòng sông này, khi xưa tôi đã từng đứng trên cao, từ Tháp Bà nhìn xuống làn nước xanh rì và tôi đã đứng cả tiếng đồng hồ bất động để ngắm dòng sông chẩy qua cầu. Hôm nay tôi vẫn có thể đứng từ Tháp Bà để nhìn lại dòng sông một lần nữa, để thả hồn về quá khứ cũ ngược theo dòng nước, sống lại kỷ niệm xưa nhưng có một điều gì làm tôi cảm thấy rằng tôi không thể nào trở lại đây để tắm trên dòng sông này như trước đây. Người ta không về chỉ để đi khơi lại quá khứ, mà về để xây dựng tương lai. Nhưng ở đây tôi không thấy cái tương lai mà chỉ toàn một mầu u ám tăm tối. Cái quê hương tôi không phải cái quê hương của ngày xưa, khi tiếng cười còn cất vang lên trong nắng mới, tiếng hò cao vút của người nông dân đang cấy lúa cho ngày mai, con sông với dòng nước ngọt ngào chẩy qua núi đồi đã ôm ấp hình hài tôi ngụp lặn trong đó. Giờ đây tôi chỉ thấy ở đây những trăn trở dậy mình của những người đang lo lắng cho thân phận mình, lo lắng cho từng bữa cơm thiếu ăn, từng manh chiếu rách như đời mình tơi tả. Có ai đã tắm hai lần trên một dòng sông không? Không, tôi đã không tìm lại được con sông cũ của mình. Con sông xưa của tôi đã trôi ra biển cả mất rồi, nó đã vượt đại dương để tấp vào một nơi nào đó xa xăm mịt mù, còn con sông hôm nay còn lại ở đây đục ngầu với những bi kịch của đời sống hàng ngày, làm sao tôi có thể dám trầm mình ngụp lặn trong đó như xưa. Nước mắt tôi chợt chẩy xuống đầm đìa, tôi đã mất một dòng sông. Me voy, pero no me voy Tôi đi mà chân không muốn bước, tôi giã từ mà lòng tôi ở lại đây (bài hát của Mexico) Không, chân tôi vẫn bước đi dù chỉ là những bước kéo dài trên nẻo đường lữ khách và lần giã từ này có thể sẽ còn lâu lắm tôi mới trở về lại đây và cũng có thể sẽ là lần cuối bởi vì tôi biết lòng tôi đã theo bước chân của mình từ lâu lắm rồi.

- Diễn Đàn Petrus Ký Âu châu số 33/2012 - 27 -

Lương Nguyễn (Mùa thu 2011)

Profile for AlainTruc Le

Báo Diễn Đàn 33/2012  

Báo Diễn Đàn Petrus Ký / Âu-Châu 33/2012

Báo Diễn Đàn 33/2012  

Báo Diễn Đàn Petrus Ký / Âu-Châu 33/2012

Profile for alaintruc